Người hùng của bạn là ai?

1
2837

Từ “người hùng” có vẻ là một thứ gì đó cao xa lắm, không có thực trong đời sống mà chỉ là trong những cuốn truyện tranh cho thiếu nhi. Thế nhưng trong cuộc đời mỗi người chắc hẳn ít nhất một lần đã từng xem ai đó là người hùng. Vậy người hùng của bạn là ai?

Đối với tôi từ “người hùng” thật gần gũi. Bố chính là một người hùng tuyệt vời nhất mà bất cứ cuốn truyện tranh tuổi thơ của tôi có được. Ông dành cả thanh xuân và nửa đời người còn lại dành cho gia đình.

Bố tôi, ông ấy không phải là một quan chức cấp cao, cũng không phải là một “đại gia tiền tỉ” nào đó. Ông chỉ là một cán bộ bình thường đi làm tám tiếng một ngày như bao người bình thường khác.

Ông chẳng có tiền để đáp ứng nhu cầu cuộc sống của tôi, nhưng ông vẫn biến cuộc sống của tôi không khác gì một “công chúa”. Sự nuông chiều đến nỗi mọi người luôn nói: “chiều nhiều nó sinh hư” ông vẫn cười rồi mặc kệ.

Bố được sinh ra ở thời bao cấp cuộc sống có nhiều khó khăn không đầy đủ, ông sợ tôi thiếu thốn vì vậy luôn đáp cho tôi những thứ tôi cần. Bố cũng là phần lớn về tuổi thơ của tôi, khi lên 9 mẹ tôi sinh thêm cậu em út vì vậy việc chăm sóc tôi dựa hoàn toàn với chị hai và bố.

Bố bận lắm công việc thì chồng chất nhưng sẽ chẳng bao giờ mang cái bực tức chuyện ngoài xã hội về nhà. Khi về đến tổ ấm nhỏ chỉ là nụ cười tươi không thấy mặt trời như không có chuyện gì xảy ra vậy. Trong tôi luôn tồn tại một suy nghĩ: “bố thích nhỉ được đi làm không phải đi học lại còn suốt ngày có chuyện vui nữa, ước gì mình cũng được như vậy”. Suy nghĩ trẻ con mà…

Càng lớn hơn mọi chuyện không chỉ còn đơn giản như trước, càng lớn mọi chuyện càng rắc rối và phức tạp hơn. Khi lên cấp hai, tôi bướng bỉnh và nghịch ngợm, đánh nhau trong trường giáo viên mời bố và mẹ đến trường rất nhiều lần.

Những cuộc cãi vã giữa mẹ và tôi thường xuyên xảy ra ngày càng nhiều. Nhưng bố luôn im lặng trong một khoảng thời gian nhất định để chờ cho sự nóng giận của tôi nguôi xuống. Có lẽ cũng là bởi muốn cho tôi thời gian suy nghĩ về những việc mình đã làm và sau đó là nói chuyện nhẹ nhàng ân cần với tôi.

Bố ít khi nóng giận, mọi người luôn nói tôi giống bố y đúc nhưng cái tính cách thì trái ngược hoàn toàn là ngang bướng, bốc đồng. Mỗi lần giữa tôi và bố xảy ra cãi vã, bố rất nhẹ nhàng để tôi có thể quát tháo nói thật to mà không phản ứng cho đến khi tôi lấy lại được bình tĩnh.

Bố tôi rất khác biệt với rất nhiều ông bố khác, là một cán bộ đi làm 8 tiếng trên ngày chỉ có ngày chủ nhật để nghỉ ngơi nhưng ông thì lại cầm dao ra sau nhà chặt bụi tre mang về để vót đũa rồi nói: “đũa vót sẵn ăn dễ cong, gắp đồ ăn khó chịu, mà mua đũa ở cửa hàng biết người ta làm từ gì mà gắp cho vào mồm”. Không kiếm ra tiền ở nhà rảnh chơi đã đành nhưng đây thì… Bố là mẫu đàn ông chuẩn gia đình khiến hai chị em gái tôi đều nghĩ rằng thế giới có 7 tỷ người chúng tôi cũng sẽ chẳng kiếm được người thứ hai nào như thế.

Bố yêu mẹ nhiều dù là khi mới yêu cho đến bây giờ tình cảm vẫn vậy chưa thay đổi cũng chưa nhạt phai đi giây phút nào. Dù mẹ đã làm quá nhiều chuyện sai lầm nhưng bằng tất cả tình yêu thương bố vẫn giang rộng vòng tay để che chở mẹ.

Các bạn có thể hâm mộ tiến sĩ này, giáo sư nọ, học giả kia nhưng đối với tôi và cả chị hai chị tôi nữa, bố là một người cao cả đáng hâm mộ mà triết lý sống bố nói ra chúng tôi coi như bài học khắc in trong cuộc đời…

Người ta thường nói: “con gái thì hợp với bố” hình như điều đó đúng thật. Càng lớn vấp ngã càng nhiều, có những chuyện trong cuộc sống khiến tôi bế tắc nghẹt thở đến nỗi ứ đọng lại ở cổ họng thì bất kể dù ngày hay đêm khi tôi nhắn: “ba ơi con mệt mỏi quá” thì bố đều nói: “có ổn không con”… đi học xa nhà nghe được câu đó mà cảm giác cái ứ đọng ở cổ họng đấy tự nhiên được tuôn ra trào thành dòng.

Bố không bắt tôi con phải làm như này, con cần phải làm như kia bố chỉ luôn định hướng cho tôi cần giải quyết như nào cần phải làm gì nhưng mọi quyết định và lựa chọn đều là do bản thân tôi. Kể cả khi có sai bố vẫn luôn nói: “quyết định sai thì rút ra bài học và lần sau quyết định lại” kèm theo nụ cười tỏa ra từ trong tâm ông.

Ông là động lực vững vàng của tôi để tôi cần biết mình phải cố gắng vì bản thân mình vì những gì mọi người đã kì vọng ở bản thân mình và cố gắng vì những gì người đàn ông ấy đã giành cho mình.

Sẽ chẳng có ai cho đến thời điểm hiện tại khi tôi hét lên: “con gián” sẽ đến và đập cho tôi mà chỉ có bố. Người đàn ông ấy giành nửa cuộc đời mình để rút ra kinh nghiệm chỉ để muốn cuộc đời tôi không khổ và ông giành nửa cuộc đời còn lại để dạy tôi con cần đi như nào…

Cho nên chốt lại thì các gái ạ, đừng nghĩ rằng những anh chàng ngoài kia có đủ khả năng làm các em buồn, làm tổn thương trái tim của các em và cũng không đáng giá gì khiến các em phải đổi lại những gì em đang có vì hắn.

Hãy nhìn rằng có một người đang vì các bạn mà có thể làm tất cả đó chính là bố “người hùng vĩ đại”. Chỉ có duy nhất một người đàn ông ấy mới luôn chờ đợi các em và luôn suy nghĩ rằng: “không biết nó có đang ổn?” hay không thôi…

Người hùng của bạn là ai?
5 (100%) 15 votes

1 BÌNH LUẬN

  1. Nếu ai hỏi “người hùng của bạn là ai” đáp án trong tôi cũng giống bạn. Chúng ta thật may mắn vì có những ông bố tuyệt vời. Tôi hiểu tâm trạng của bạn khi chia sẻ những dòng cảm xúc này, sẽ không bao giờ là muộn khi bạn biết trân quý những yêu thương.

Comments are closed.